WHY HAMA


Mình sinh ra trong gia đình làm nông ở Quảng Trị và từ nhỏ đã thích trồng cây. Mỗi lúc ăn hạt dưa hấu, hạt mít xong, mình thường nhặt hạt để đem gieo. Mình tưới nước, che đậy và chờ đợi cho hạt nảy mầm, lên lá. Mình cảm thấy rất vui và hồi hộp chạy về nhà thật nhanh sau mỗi buổi học để xem cây hôm nay có lên thêm lá mới nào không? Có bị sâu ăn lá không?

Lúc lớn lên mình chọn ngành trồng trọt vì từ nhỏ đã sống ở nông thôn, trồng lúa, khoai, khoai, sắn đậu.  Mình ở với gia đình ngoại từ lúc sinh ra nên hiểu được sự vất vả của nghề nông. Mình muốn làm gì đó giúp cho các cậu và các dì của mình làm nông được mùa màng có có thu nhập tốt hơn.

Với lý do đơn giản như vậy, mình thi vào ngành trồng trọt của Đại học nông lâm Huế. Trong suốt thời gian học, mình luôn cố gắng học giỏi và rất hào hứng với việc học. Đến lúc làm khóa luận tốt nghiệp, mình chọn đậu xanh làm thí nghiệm hai yếu tố để tìm hiểu ảnh hưởng của giống và mức lân đến năng suất đâu xanh. Mình áp dụng đúng những cái đã được học ở trường: chọn giống tốt, bón lót phân chuồng, bón phân đầy đủ, tưới nước hàng ngày. Nhưng kết quả là: đậu xanh mình trồng bị sâu bệnh phá rất nặng. Mình buồn lắm. Mặc dù đạt kết quả rất cao nhưng trong thâm tâm mình hiểu rằng: kỹ thuật thâm canh nông nghiệp rất khó áp dụng trong thực tế.

Lúc ra trường mình tiếp tục làm việc cho dự án phát triển nông nghiệp: trồng trọt và chăn nuôi quy mô nông hộ ở quê do chính phủ Phần Lan tài trợ, mình càng hiểu ra việc áp dụng kỹ thuật thâm canh rất khó cho người dân, đặc biệt là những người thiếu vốn và thiếu khả năng canh tác, việc thâm canh càng đẩy họ vào tình huống khó khăn hơn.

Mình quyết định không học tiếp Nông nghiệp nữa mà chuyển sang Phát triển bền vững, để tìm câu trả lời còn bỏ ngõ từ bé của mình. Hai năm học ở Úc, mình nhận ra hai điều: (1) cái mình thiếu là tiếp cận hệ thống nếu muốn thâm canh đạt hiệu quả (2) nền nông nghiệp thâm canh không phải là thế mạnh của mình nên việc chạy theo nó sẽ làm mình kiệt sức, mình cần quay lại cách canh tác truyền thống của ông cha trước đây.

Doing excercise in the morning at Hama Village

Doing excercise in the morning at Hama Village

Mình về nước và bắt đầu triển khai dự án kinh doanh nước mắm và mắm ruốc truyền thống: mắm Thuyền Nan. Một trong những đại lý bán mắm ở TP.HCM là XanhShop chuyên phân phối thực phẩm không hóa chất. Team XanhShop dịch quyển sách Cuộc cách mạng một cọng rơm của Masanobu Fukuoka và Hằng may mắn được đọc.

Hằng cảm thấy đây là phương pháp canh tác nông nghiệp Hằng đã tìm kiếm đã lâu . Hằng đọc lại lần nữa sau hai khóa thực hành thiền Vipassana và càng thấm những điều tác giả chia sẻ. Sự đầu tư thâm canh trong nông nghiệp đã vô tình phá vỡ hệ sinh thái trong đất vốn đã được cân bằng. Đất cần được chăm sóc và nuôi dưỡng trước khi trồng cây.  Hầu như những điều con người cho là đúng đều là vô minh. Hãy thuận theo tự nhiên, ăn uống thuận theo tự nhiên, tôn trọng sự sinh sôi của vạn vật, đơn giản như cỏ dại, không nên tìm cách tiêu diệt nó bằng thuốc hay cơ giới mà sống chung với nó.

Khi đọc được quyển sách này, Hằng bắt đầu mơ mình có một mảnh đất để thực hành nông nghiệp vô vi này và Hằng đã thực hiện được giấc mơ đó sau 2 năm. Hằng tìm được một mảnh đất 6ha trên một quả đồi ở Thị xã Gia Nghĩa để thực hành. Hằng muốn xây dựng một cộng đồng những người làm nông nghiệp thuận tự nhiên. Hằng đặt tên làng là HamaVillage. Hằng muốn trong cộng đồng này mọi người sẽ không làm việc quá vất vả và có nhiều thời gian chăm sóc cho bản thân và gia đình. Cộng đồng sẽ tổ chức nhiều lễ hội để vui chơi với nhau. Mọi người sống vui vẻ, đoàn kết và thương yêu nhau. Cuộc sống sẽ trở nên đơn giản.

Mọi thứ mới chỉ bắt đầu và Hằng biết trên đường thực hành Hằng sẽ mắc nhiều lỗi. Nhưng không sao, đó là trải nghiệm và chính trải nghiệm giúp Hằng trưởng thành để tiếp tục ước mơ.