NỖI ĐAU LỚN NHẤT CỦA TÔI


Khi tôi mới 11 tuổi, tôi cũng giống như những đứa trẻ bình thường khác: Tôi là một học sinh tiểu học, tôi sống với bố mẹ ở quê tôi – một vùng quê của tỉnh Hà Tĩnh.
Vào thời gian đó, ông tôi còn sống và ông sống ngay cạnh nhà tôi.
Mỗi ngày, sau giờ học, tôi thường đến nhà ông, chơi với ông, nói chuyện với ông, cùng ông làm vài thứ như trồng cây hay xem TV… Và mỗi tối, tôi đến nhà ông và ngủ lại ở đó vì ông chỉ sống một mình.
Ông thường kể cho tôi nghe những câu chuyện trong quá khứ, khi tổ quốc chúng ta còn đang chiến tranh, những câu chuyện về cuộc đời ông, về tuổi thơ của bố và chú tôi,những câu chuyện về những trận đánh lịch sử của đất nước, về những đắng cay, nghèo khổ mà con người Việt Nam đã phải trải qua, cùng sự kiên cường và lòng can đảm của họ.
Tôi đã lớn lên cùng những câu chuyện của ông như thế đấy.
Tôi rất yêu ông tôi, tôi có thể nói điều đó từ tận đáy lòng mình.
Nhưng, vào thời gian đó, tôi chỉ mới là một đứa trẻ và cũng chẳng phải là một đứa trẻ ngoan.
Thỉnh thoảng khi ông nhờ tôi giúp ông làm vài việc như quét nhà hay đổ rác,…, tôi không sẵn lòng giúp đỡ.
Mặc dù tôi luôn làm mọi thứ ông nhờ nhưng tôi cũng luôn giữ khuôn mặt không vui, luôn luôn là như vậy, và điều đó làm ông tôi buồn.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, đó là ngày 6/3/2010, giống như những buổi tối khác, tôi đến nhà ông và đi ngủ sớm vì ngày hôm sau là thứ bảy, ngày cuối tuần.
Và vào khoảng 10h tối, tôi bất chợt thức giấc và thấy ông tôi bất tỉnh trên giường.
Tôi vô cùng hoảng hốt và lập tức gọi bố mẹ.
Vài phút sau, bố mẹ tôi đến và họ làm mọi cách có thể để làm ông tỉnh lại, nhưng ông vẫn bất tỉnh.
Cuối cùng, bố mẹ tôi đưa ông đến bệnh viện, nhưng vài giờ sau, ông tôi qua đời.
Tôi đã khóc rất nhiều, đến nỗi mà hai mắt tôi sưng húp cả lên.
Đó là nỗi đau lớn nhất mà tôi từng trải qua.
Nỗi đau mất đi một người tôi thực sự rất yêu thương, nỗi đau của sự hối hận vì những điều không phải tôi đã làm với ông.
Cho đến bây giờ, ngày hôm ấy, ngày ông tôi mất, chính là ngày buồn nhất trong cuộc đời tôi.
Nỗi đau và sự hối hận ấy đã theo tôi trong một khoảng thời gian rất dài.
Thỉnh thoảng khi tôi nhớ về ông, tôi ước ông sống lâu hơn, đến ngày tôi có đủ sự chín chắn để đối xử với ông tốt hơn, để chăm sóc ông nhiều hơn.
Nhưng, tất nhiên, điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra.
Cuộc sống là vậy, thời gian sẽ không đợi ta lớn lên và chúng ta sẽ còn phạm phải nhiều sai lầm, nhưng nỗi đau lớn nhất, lỗi lầm lớn nhất cũng chính là bài học lớn nhất.
Nhưng làm ơn đừng lặp lại cùng một lỗi lầm!
Cảm ơn!
 

 
 
 
 
 
When I was 11 years old, I just like other normal children: I was a student in a primary school, I lived with my parents in my hometown – a rural area of Ha Tinh province.
At that time, my grandfather was alive and he lived right next to my house.
Everyday, after school, I used to come to his house to play with him, to talk to him, to do something with him like plant a tree or watch TV… And every night, I went to his house and slept there because my grandfather lived alone.
He used to tell me many stories in the past, when our fatherland was still at war, stories about his life, about my father and my uncle’s childhoods, stories about the historical battles of our country, about the bitterness, poverty that Vietnamese people had been through and also their courage and resilience.
I had grown up with these his stories by that way.
I really love my grandfather, I can say it from the bottom of my heart.
But, at that time, I was just a kid and I’m also not an obedient kid.
Sometimes when my grandfather asked me for helping him do something like sweeping the floor, dumping the garbage can,…, I was not willing to help.
Although I always did everything he asked, I kept an unhappy face, always, and that made him upset.
I still remember, it was March 6th, 2010, like every night, I came to my grandfather’s house and went to bed early because the next day was Saturday, the weekend.
And at about 10 p.m, I suddenly woke up and found my grandfather unconcious in his bed.
I panicked and immediately called my parents.
After a few minutes, they came and they did everything possible to bring him back, but he just stayed the same.
Finally my parents took him to the hospital, but few hours later, he passed away.
I had cried so much that my eyes got swollen.
It was the biggest pain I have ever been through.
The pain of losing someone I really love, the pain of remorse for my misbehaviours with him.
Up to now, that day, the day my grandfather passed away, must be the saddest day in my life.
This pain and regret followed me for very long time.
Sometimes when I miss him, I wish he lived longer, till the day I have enough maturity to treat him better, to take care him more.
But, of course, it will never happen.
Life is so, time never waits us to grow up and we will still make many mistakes but the greatest pain, the greatest mistake is also the greatest lesson.
But please don’t repeat the same mistake.
Thank you!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *