I’M WHO I AM


Bông hoa không nở rộ hoàn toàn cho đến khi nó tan ra qua lớp đất cứng cỏi để cảm nhận sự ấm áp của mặt trời.
 
Với chúng ta thì sao?
Ta thường phải trải qua những thứ khó khăn để tìm một nơi có thể thách thức chúng ta ở một cấp độ khác.
 
Mỗi kinh nghiệm thực sự sẽ là một món quà nếu chúng ta có thể tìm thấy nó.
 
Cho dù nó mang lại cho chúng tôi đau đớn hay khó chịu
những món quà sẽ được tìm thấy sau khi chúng ta bóc tách qua các lớp bọc cứng cáp.
 
 
Đây không phải là điều mới mẻ gì đâu nhưng tôi đoán là nó sẽ được trình bày theo cách thực sự của tôi.
 
Cách đây không lâu, một học viên kết thúc khóa học sau đó rời làng để đi tìm lý tưởng cho cuộc sống cô ấy.
Trước khi đi, chị có nói với tôi vài điều và giờ tôi sẽ nói đại khái lại câu đó theo bộ nhớ của mình “phải công nhận một điều là con người chúng ta là giống nhau nhưng không có nghĩa là chúng ta đứng trên cùng một góc nhìn, mỗi người ở một góc đứng khác nhau và cùng nhìn một bức tranh ở những thời điểm khác nhau“ .
 
Ngày hôm sau đó, hai tiếng đồng hồ trước khi tạm biệt chị ấy; tôi nằm nhìn lên trần nhà và nước mắt chảy giàn giuộc, không ngớt.
 
Nghe đến đây chắc mọi người nghĩ là sự ra đi của cô ấy làm tôi đau lòng, phải không nhỉ ? Nhưng câu trả lời là không,
 
vì thực tế là chúng tôi không hề thân thiết đến mức đó. Nên không có lý do gì mà tôi khóc. Một tháng sau khi cô ấy rời đi, cuộc sống của tôi vẫn diễn ra bình thường như mọi ngày
vì tôi vẫn đang sống như tôi là.
 
Cho đến một hôm trăng rất sáng, tôi ngồi nhìn lên trời, nhìn mặt trăng di chuyển chậm chậm, à không đúng, nhìn mây chậm chậm lướt qua mặt trăng.
 
 
Lúc đó tôi mới hiểu được những câu nói của chị ấy,
Như câu nói đó thì tôi biết được mình đang đứng ở góc ngách nào đó.
Tôi nhìn thấy được một phần nhỏ trong con người của tôi là ai.
Nước mắt tôi bắt đầu tuôn chảy, chảy không ngớt như cái hôm mà cô ấy rời đi.
 
Vì tôi không thể hiểu nỗi tôi là loại người gì nữa, tôi không thể chấp nhận bản thân.
 
Cái hình ảnh mọi người phản ứng vì cách cư xử của tôi cứ hiện lên đầu tôi.
 
Họ cũng từng nhắc nhở tôi rằng “ em sống mà không thực tế, em như đang ở trên mây vậy “
và cái câu trả lời của tôi lúc đó là “em đếch quan tâm người khác nghĩ gì đâu”. Nên họ cũng chẳng muốn nhắc nhở tôi gì nữa.
 
Trước giờ quan điểm của tôi là chúng ta nên sống cuộc sống làm những việc khiến chúng ta hạnh phúc cho dù đó có thể không phải là điều đúng đắn để làm.
 
Đừng hiểu lầm từ “đúng đắn” ở đây, vì tôi thật sự chẳng biết ” điều đúng đắn” ở đây là gì ?
Một điều mà tôi học được sau hôm đó tôi khóc thật nhiều đó là tôi nên chấp nhận bản thân mình như tôi đang là.
Dù cho cả thế giới đang ghét và ném vào tôi những cái nhìn ác cảm.
Cũng có khi tôi biến thành tảng đá chướng ngại trên đường của người khác, nhưng dù họ có phỉ báng tôi, điều đó cũng chẳng đủ để tôi phải liều lĩnh đánh mất đi cơ hội được giải thoát.
 
Khi tôi cô độc, tôi sẽ luôn cảm nhận được sự cao nhã quý phái trong chính mình.
Bởi lúc đó tôi mới chính là tôi.
 
Các bạn biết không? Thực tế là hầu hết những gì chúng ta sợ chỉ là tưởng tượng.
 
Đây là một cái bẫy
Tại sao? Bởi vì khi ta càng nghĩ mình không đủ, thì tâm trí ta càng tìm kiếm bằng chứng để củng cố cho niềm tin đó.
 
Vậy nên khi ta đã sẵn sàng bắt đầu sống, những thứ rủi ro kia trông thật ngớ ngẩn và rờm rà.
 
và chỉ khi ta nhìn thế giới như một sân chơi lớn như cách chúng ta đã làm khi ta còn nhỏ đến lúc đó ta mới có thể bắt đầu trải nghiệm được cuộc sống.
 
Tôi dám cá là khi mà bạn thả lỏng mình hơn, hạ tấm chắn của mình xuống, và hãy chỉ thật sự là BẠN, mọi người sẽ thấy bạn thích thú khi ở cạnh họ.
 
Tất nhiên bạn sẽ có những người không thích bạn, nhưng điều đó không sao.
 
Không ai trên hành tinh này đều được mọi người yêu thích.
Con người cũng như thân cây vậy, càng muốn vươn đến những miền cao thẳm, thì càng phải bám rễ chặt sâu vào lòng đất, vào bóng tối sâu thẳm.
 
Nơi đâu là miền sâu thẳm nhất của con người, đó chính là tận sâu bên trong bạn. Bám chặt vào cái hiện thể bên trong chứ không phải là soi cái nhìn ra bên ngoài.
 
Xin cảm ơn !

 
 
The flower does not fully bloom
until it has broken through the tough soil
to feel the warmth of the sun.
How about us?
We often have to go through hard things
to find a place that can challenge us on another level.
Every experience truly does have a gift if we can look for it.
Whether it brings us pain or discomfort,
the gifts will be found after we make it through the tough packaging.
This is not anything new,
but I guess it will be presented in a way that really get to me.
Not long time ago, an old member finished the course
and then she left this village to find the ideal for her life.
Before leaving, She had told me something and now I would say the phrase back to my memory
“we must recognize one thing that humans are the same,
this doesn’t mean that we are all standing at the same angle,
each person stands at a different angle and we all see one picture at different times.”
The next day, two hours before saying good-bye to her;
I lay in bed looking at the ceiling and tears streaming down my face.
Come to think of this,
you think that I got hurt because of her departure, right? No, that isn’t right,
because of the fact is that we are not get too that close. So I didn’t have a right crying for her.
A month after she left, my life is still as normal as ever
I was still living as myself.
Until one day that was a bright moon
I sat looking up at the sky, watching the moon was moving slowly,
No, no. Looking at the clouds pass slowly in front of the moon as it moves slowly across the sky.
At that time I got her statement;
and I knew which angle I was standing at.
I realized a small part of who I am.
My tears began to flow, flowing like the day she left.
Because I didn’t know what kind of person I am in anymore, I couldn’t accept myself.
The image of people expressing their hatred for my behavior came over my head.
They reminded me many times like “you live without the reality; you like be in the cloud”
and for that, my answer was
“I don’t fucking care what others think”. So they didn’t want to talk to me anymore.
So far my point is that
we should live life to do things that make us happy
even if it may not be the right thing to do.
But don’t cling to “right”. Cuz I don’t know what ” the right thing” is.
One thing I learned after the day I cried too much was that
I should accept myself as I am.
Though the whole world is hating and and throwing at me the evil view.
Sometimes I turn into the obstacle on the way to others,
but even if they defame me, it is never enough for me
to risk losing my chance of being freed.
When I’m alone, I will always feel noble in myself.
By that time I am myself.
You know what? The fact is that most of what we fear is imaginary.
This is a trap.
Why? Because the more we think of ourselves as not being enough,
the more our mind will search for evidence to back up that belief.
It’s when we already start to live, risk looking stupid and feeling awkward.
and just start seeing the world as a big playground like how we all use to when we were kids,
that we can start to fully experience life.
I bet you’ll find that when you let loose,
let down your guard, and just be your true self,
people will find you enjoyable to be around.
Of course you’ll have people who will dislike you, but that’s okay.
No one on this planet is liked by everyone.
Humans being as well as the tree, the more we wants to reach the higher regions,
the more rooted must be deep in the ground, into deep dark.
Where is the deepest part of human that is deep inside you.
Hold on to the inner being rather than looking at the outside.
Thank you !
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *