HAMA ĐÃ CHO MÌNH NHIỀU THỨ


Mình sống ở Hama đến bây giờ đã được hơn một năm, tròn một năm sống và học tập như một học viên nội trú và một tháng với cương vị mới là một trợ giảng.

Hama đã cho mình nhiều thứ.

Thời gian trước khi lên Hama là một khoảng thời gian thực sự khó khăn với mình. Mình nghỉ học đại học mà không nói với bố mẹ, không có gì trong tay, tinh thần thì suy sụp, thất vọng, chán chường, không có định hướng gì cho bản thân. Thế rồi chị gái mình bảo mình lên làng học, mình thực sự không mặn mà lắm với ý tưởng này, nhưng mình đã nghỉ học, mình cần một thứ, một định hướng để dễ nói chuyện với bố mẹ, cần một cái cớ để giải thích cho bố mẹ tại sao mình lại nghỉ học, và Hama có vẻ là lựa chọn duy nhất của mình. Thế là mình lên làng!

Mình là đứa sống cực kì cảm xúc, dễ buồn, dễ nản, và có lẽ còn bị trầm cảm nhẹ, mỗi ngày trôi qua đều thực sự không dễ dàng với mình. Nhưng Hama đã cho mình thời gian, thời gian để chữa lành, Hama cho mình những bài học, từ chị Hằng và từ những người bạn cùng chung sống với mình ở đây, bài học về tình yêu và sự chấp nhận bản thân, về sự kết nối giữa người và người, giữa người và tự nhiên.

Thời gian một năm sống ở làng thực sự không hề dễ dàng và yên bình như mọi người vẫn tưởng, bởi vì thời gian đó với mình là một quá trình đấu tranh nội tậm dai dẳng vẫn tiếp diễn đến bây giờ, và có lẽ còn rất lâu nữa của mình. Mình có lúc vui, nhưng đa số là buồn, có lúc hứng thú học, nhưng nhiều khi chán nản và lười biếng vô cùng. Nhưng rồi mình cũng vượt qua và hoàn thành khóa học, đi qua chặng đường một năm, mình thấy mình cũng mạnh mẽ và trưởng thành hơn được phần nào.

Cuộc sống ở Hama rất đặc biệt, và điều đặc biệt tuyệt vời nhất mà Hama cho mình chính là sự kết nối với mọi người, chính là những người bạn tuyệt vời mà mình có ở đây. Bởi vì mọi người ở cùng nhau, học cùng nhau, nên rất thân thiết, và bọn mình cũng có những hoạt động vui chơi rất đặc biệt. Cứ mỗi tuần, cả làng lại bật máy chiếu lên, ngồi thành hàng dọc ở dưới và cùng nhau hát karaoke không cần mic. Mỗi  thứ tư, chúng mình có những buổi chia sẻ về những cuốn sách tâm đắc mà mỗi người đọc trong tuần, hay những tối ngồi cùng nhau trong vòng tròn và chân thành chia sẻ những suy nghĩ của bản thân về những người còn lại.

Ở Hama, mình được học về phát âm tiếng Anh, thứ không được dạy phổ biến ở Việt Nam. Nhờ đó, phát âm của mình trở nên chính xác và không bị mang “Vietnamese accent”. Có lần thi thử phần IELTS Speaking với thầy giám khảo người nước ngoài, thầy ngạc nhiên với phát âm của mình, bảo rằng phát âm của em rất tốt, đặc biệt là so với người Việt, và chấm mình 8.0 trong phần Pronunciation.

Làng là môi trường để học viên tự học dưới sự hướng dẫn và lộ trình học của anh Lộc và chị Hằng. Mình thích tự học, vì từ nhỏ mình đã có thói quen này, và mình học theo cảm hứng, mình học theo cách mà mình thích, xem phim, đọc sách, nói chuyện với mọi người bằng tiếng Anh,…và anh Lộc luôn tạo điều kiện cho mình trong việc này.

Sau một năm, mình thi được IELTS 7.5, một số điểm khá cao, nhưng mình cảm thấy vẫn chưa đủ, mình thấy mình còn thiếu quá nhiều, thiếu kiến thức, kĩ năng để “ra đời”, chính vì vậy, mình quay lại Hama làm trợ giảng. Một lần nữa Hama lại cho mình nhiều thứ, nhưng là những thứ khác, là cơ hội được làm việc và trau dồi kĩ năng, cơ hội để vượt qua những nỗi sợ của bản thân, để bước ra khỏi vùng an toàn của mình, cơ hội được học tập kĩ năng sư phạm từ các khóa học và cả cơ hội được sống ở đây và trải nghiệm với một cương vị khác.

Đối với mình, Hama là nơi cho mình gần như tất cả những bài học và kinh nghiệm đầu đời, về cả sự phát triển tinh thần nội tâm lẫn trong công việc. Khi ngoái đầu nhìn lại, mình cảm thấy may mắn vì đã được đến đây, học tập, làm việc, và chung sống với những người đã trở thành gia đình thứ hai của mình.

Dương Thị Thanh Tâm, Học viên nội trú chương trình 1 năm và đang trợ giảng ở Hama.

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *