NHÌN VÀO BÊN TRONG


Một người bạn Phần Lan đến thăm làng, có lần hỏi tôi
‘Ê theo mày nghĩ thì điều gì quan trọng nhất trong cuộc sống ?
Có khi nào mày nghĩ đó là hiểu về bản thân mình là điều quan trọng nhất chưa?”
Tôi trả lời anh ta một cach dứt khoát: ”Tao chẳng nghĩ vậy đâu,
tao thật sự chẳng muốn biết về tao hay tao là ai đâu. Tao chỉ sống, chấm hết”
Câu trả lời đó muốn khẳng định rằng:
‘Tôi đang sống một cách bản năng, tôi chẳng cần biết quá nhiều, kể cả về bản thân tôi;
bởi khi biết quá nhiều nghĩa là tôi đang sống một cách quá lý trí.”
Chính lúc đó não bộ của tôi hoạt động như vậy đó.
Nó lúc nào cũng tìm cách nào đó để chứng minh cho điều đó muốn.
Một sự thật không thể chối cãi là bộ não con người hoạt động quá dữ dội. Phải không nhỉ ?
Chính vì tâm trí tôi hoạt động như vậy nên
cho đến một ngày, tôi rồi cũng phải thừa nhận rằng ” tôi thật sự rất muốn biết tôi là ai ”
Từ thời điểm bác bỏ cho đến lúc chấp nhận sự thật trên; đó là một khoảng thời gian dài
và đó cũng chính là hành trình đi tìm bản thân của tôi.
Suốt thời gian đó; tôi cảm thấy lạc lõng, cô đơn và cuộc sống khó khăn và thậm chí nó thật vô nghĩa.
Tôi thấy tâm trí mình đầy sự lo lắng và ngờ vực, sự thất vọng về bản thân mình;
bởi vì thậm chí khi tôi cố gắng hết sức, tôi cũng không thể tiến lên phía trước được;
tôi thậm chí cũng không thể hiểu nỗi bản thân mình.
Tôi cảm giác như mình không thuộc về thế giới này.
Rồi sau tất cả những suy nghĩ tiêu cực đó đến với tâm trí; điều duy nhất tôi nhận ra là
chấp nhận những điều đó không bất kỳ một sự phản ứng gì; chỉ cần nhìn nó xảy ra thôi.
Và đó bất ngờ cũng chính là khoảnh khắc mà tôi bắt đầu cho phép
Vũ trụ đem tình yêu đến cho cuộc sống tôi.
Tôi bắt đầu quan sát những cuộc đấu tranh trong cuộc sống tôi, mà chính xác là sự hỗn loạn của tâm trí tôi.
để rồi tôi vượt qua và học hỏi từ nó;
để rồi tôi có thể đáp ứng những mong muốn thật sự của trái tim mình.
Khi nhìn lại mọi thứ; tôi hét lên” thật là hết sảy ”
Cuộc sống là như vậy đó.
Giờ đây tôi vẫn tiếp tục trên chuyến đi đó
và nếu bạn đang muốn hỏi tôi là ai; tôi sẽ nói với bạn rằng
‘tôi là một phần của Vũ trụ; và tôi đang sống; sẽ sống với tất cả những gì mà
Vũ trụ đang gởi và sẽ gởi đến cho tôi ”
Cuộc sống là một hành trình vô cùng phức tạp đối với mỗi chúng ta.
và có thể nó rất dễ cuốn vào cơn lốc của một mớ hỗn loạn mà chính ta tạo ra nó.
Mỗi người đều có thể lựa chọn một hành trình cho chính mình.
Dù chúng ta có đi đâu, Vũ trụ vẫn luôn dẫn đường cho chúng ta.
Anh ấy đang dõi theo từng bước của ta và dẫn cho chúng ta đến sự thật.
Sẽ có lúc lạc lõng và dường như ta đã chạm đáy.
Có thể không có lối thoát cho những cảm xúc mà chúng ta đang trải qua.
Nhưng thực tế là chạm đáy là cơ hội
để ta chạm tới sức mạnh bên trong mình, và chịu trách nhiệm về cuộc sống của chúng ta.
Vậy nên bằng cách này hay cách khác;
bạn hãy nhìn vào bên trong chính bạn thay vì nhìn ra thế giới bên ngoài để tìm kiếm thứ gì đó;
chắc chắn bạn sẽ thấy sự có mặt của sức mạnh trong trái tim của bạn.
Cảm ơn.

Once, a Finnish friend visiting our village, he asked me
“Hey, what do you think is the most important thing in life?
Have you ever thought that knowing about yourself is the most important thing? ”
I answered him firmly, “No, I don’t think so.
I really don’t want to know about me, or who I am, I just live, period. ”
That answer proved one thing that:
“I was living on my instinct; no need to know much, including myself because knowing too much means that I am living in rational thinking.”

At that time, my mind worked like that.
It always finds a way to search for evidence that back up what it wants.
So the undeniable fact is that human’s mind is a formidable intellect, isn’t it?
It was because of the structure of my mind that it worked
Until one day; I had to admit one thing that “I really want to understand myself.”
It was a long time before I accepted the truth above.
and it can be called a journey to find myself.
During that time; I just felt lost and alone and life became harder and even pointless.
My mind filled with worry and uncertainty and I felt disappointed about myself
because even when I tried my best, it doesn’t seem that I can go ahead, or I couldn’t even understand myself.

I felt that I don’t belong this world sometimes.
After those negative things came to my mind, all of what I could do was that
accept all of that without any reaction; and just see what happens.
That was the unintentional moment when I started to allow the Universe
to manifest his love in my life by opening my heart to him.
I started watching the struggles in my life which was exactly the chaos in my mind that let me would be capable of overcoming and learning from that, and then I could fulfill my heart’s desires.

And once I look back, I said: “Whoa! That was freaking amazing! ”
That’s called “LIFE ”
Now I continue going on that trip;
and if you’re going to ask me “who I am?”, I’ll say
‘I am a part of the Universe; I am living and I will live with all what the Universe is giving and will give to me”

Life is an incredibly complicated journey for all of us.
And, it can be very easy to get caught in the whirlwind of our own chaotic stories.
Everyone can choose their own journey.
Wherever we choose to go, the Universe is leading the way for us;
He’s watching our every step and guiding us to see the truth.
It would be lost, or it seems that we’ve hit rock bottom
Sometimes it might not see a way out of the emotional chaos that we’re going on.
But the truth is, hitting rock bottom is only an opportunity
to get in touch with our inner strength and take charge of our life.
So in one way or another; looking at the inside you rather than looking at the outside world to find something,

I’m sure that you will feel the presence of the huge power in your heart.

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *