WHAT IS IMPORTANT TO YOU?


By Sam Nunez

After driving the whole Christmas day and night, I arrived, cold and in low spirits to what would become one of the most special places on earth. Up a dirt path towards a lone hill top, you can find Hama Village and the students who live there. Ms. Hang, the firey type of gal, started this school two months ago for Vietnamese students to learn English. The land bought by herself, the house built by her brothers and the teaching done by herself and her brother Peter.

 

There aren’t public school options for many people living in Vietnam, and even if there are, they are practically useless and going through them leaves you where you started off, without an education or any opportunities to get one. So her idea was to give the people of her country a chance for something better. I came across her on Couchsurfing looking for a place to stay, she said that she had a school in a town about three hours north of Ho Chi Min City, and me with my new scooter thought it would be an awesome opportunity and first pitstop.

 

Not to do the typical “White Shit” and try and “Help” like building a church for the tribes in Africa or teaching the “orphans” in Cambodia (The children that the “None Profits” take from the homes of willing parents in turn for a couple of bucks, to give white people the “privilege” of “helping”. aka a Facebook picture.) But for myself to practice teaching English and to stay in one place with a close group of people for a while. What I found blew me away…

 

Waking up to the sunrise for a morning meditation, everyone with a will like I’ve never seen practicing English with nothing but nothing but the realest of smiles. The effect this has had on me is inexplicable. These people have something that in the absence of material goods presents it’s self in discipline, love and a sense of community. I have been surrounded, by sheer chance, in love. And having been away from my family during the holiday season, this time has been a warm hug and a feeling of love for me.

 

I meet a lot of people traveling and you find yourself answering the same questions. “What is important to you?” or “What are you going to do when you get back home?” I would still say I don’t have answers to questions like this, but being in a place like Hama Village, you don’t feel any pressure or stress about such questions, because in it’s being, those questions are answered. By love and support such questions become irrelevant.

 


 

Chạy xe cả ngày Christmas, tôi đã đến nơi, vừa lạnh, vừa đói, và buồn. Dọc theo một con đường đất đỏ lên một con đồi, bạn sẽ thấy làng Hama và học sinh sinh sống và học tập  ở trên đỉnh đồi đó. Ms Hang, là một phụ nữ có năng lượng bừng cháy. Hằng khởi động chương trình tu học tiếng anh cho học sinh Việt Nam đã được 2 tháng. Mảnh đất cô mua, và ngôi làng do em trai cô đảm nhận và việc dạy học do cô và em trai cô Peter đảm nhận.

 

Sẽ không có trường công lập nào cho học sinh Việt Nam, cho dù nếu có thì cũng là vô dụng. Vì thế, ý tưởng của Hằng là tạo cơ hội cho học sinh trên đất nước cô có cơ hội học tập tốt hơn. Tôi lướt Couchsurfing để tìm chỗ nghĩ dừng chân, Hăng nói là cô có một trường tu học làng Hama, khoảng 3 giờ đồng hồ đi xe máy về phía bắc của Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi và chiếc xe máy nghĩ rằng: “ Tuyệt quá”, đây là nơi dừng chân đầu tiên của mình. Không phải làm công việc “White Shit”, giúp đỡ xây nhà thờ cho bộ tộc ở Châu Phi hay là dạy tiếng anh cho trẻ mồ côi ở Campuchia ( những đứa tre đó được tổ chức None Profits nhận từ những gia đình mà bố mẹ đồng ý trao đổi lại tiền đô, để rồi gửi cho white people và tạo ra một đặc ân cho white people được giúp đỡ).

 

Nhưng đối với tôi, dạy tiếng anh và ở một chỗ với học sinh Hama trong một thời gian. Những gì tôi chứng kiến làm tôi ngạc nhiên, thức dậy vào sáng sớm để tập một bài thiền thể dục, tất cả học sinh cùng một ý chí học tập tiếng anh với một nụ cười chân thực khi học tiếng anh với tôi, điều này thật khó diễn tả cảm xúc quá. Những học sinh này đều mang trong mình tính kỷ luật, tình cảm, và tình thương yêu tập thể. Tôi thật may mắn khi được lạc vào tập thể Hama tình cảm này.

 

Mặc dù xa nhà du lịch trong dịp nghỉ lễ Christmas này, nhưng thời gian này thật tuyệt, tôi cảm nhận được tình thương yêu, nhưng cái ôm từ con người Việt Nam. Tôi gặp nhiều nhiều người du lịch và đều đặt chung một câu hỏi rằng:” Điều gì quan trọng nhất đối với bạn hay là nhưng điều mà bạn sẽ làm khi bạn trở về nơi bạn ở?. Đối với tôi, tôi vẫn muốn nói rằng: “ Tôi không có câu trả lời đối với câu hỏi như vậy”, nhưng ở một nơi như ở làng Hama, bạn sẽ không cảm thấy bất cứ thứ gì là áp lực hay căng thẳng, bởi vì nơi đây bạn sẽ nhận được tình thương của tập thể hiếu khách này.

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *